Người vừa lên tiếng là một tăng quét rác ở ngoại viện. Thấy bọc tã lót trên mặt đất sắp bị tuyết lớn vùi lấp, ông vội vàng bỏ cây chổi trong tay xuống, xắn tay áo lên.
Ông ôm bọc tã trên đất lên, phủi lớp tuyết đọng bên ngoài, xót xa nói: "Không biết vị thí chủ nhẫn tâm nào lại vứt bỏ chính ruột thịt của mình thế này."
"Đúng là một đứa trẻ đáng thương."
Tuyết ngoài chùa rơi mỗi lúc một lớn, vị tăng quét rác ôm chặt đứa bé trong lòng, cắn răng quyết định đưa nó về chùa trước rồi mới tính tiếp.




